Khinh Y không hề hay biết ngoài kia những người mà được xem như đồng môn của nàng đang ấp ủ toan tính ác độc nhắm vào mình và cả ngôi làng với những người dân chân chất hiền lương. Nàng vẫn đang cặm cụi ra sức liếm láp bú mút cây côn thịt to tướng, nét mặt đỏ ửng mang theo một tia mị tình. Nàng đã làm ra quyết tâm, dù có vứt bỏ tính mạng cũng không để tên Tào Tôn Đản đáng khinh kia đạt được ý đồ chiếm đoạt mình. Đại thúc này tuy chỉ...