Sáng sớm, Chu Cương Liệt tỉnh giấc theo thói quen với tay muốn ôm hai thân thể mĩ diệu kế bên vào lòng nhưng lần này lại khác, chỉ còn lại Lạc Thủy đang an tường rúc đầu vào lòng hắn, phía còn lại đã sớm trống vắng đi tiểu nương tử nhu mì thiện lương kia, hắn nhắm mắt lại khẽ thở ra một hơi tự trấn định bản thân. “ Kí chủ đừng nên quá đau xót, ngài đang giữ lấy một trong Thất tình của Tiểu Thiện, tương lai nếu ngài không tìm nàng thì tự nàng...