Không biết đã qua bao nhiêu lâu, Tư Không Trọng Kiều bị tiếng đàn cầm quen thuộc kéo tỉnh lại, hắn khó nhọc lồm cồm bò dậy, đầu đau nhức như búa bổ cố dụi mắt quan sát. Hắn vẫn như thế, thân hãm gông xiềng nặng trĩu, bị nhốt trong lao tù lạnh lẽo toàn đá với sắt. Âm điệu rả rích da diết mà hắn vốn say mê lúc này lại như một thứ ngục hình tra tấn tâm lý. Phía bên ngoài lồng giam, Tư Không Trọng Kiều lần nữa lại thấy được hình bóng đó, nàng...