“ Thượng tiên, tiểu nữ có lòng tốt quan tâm mới đến thăm nom, muốn giúp ngài đỡ cô quạnh, không ngờ ngài đối với ta lại thể hiện sự kì thị dè bỉu, ngài... chính ngài mới là người thay lòng đổi dạ.” Liễu Như Yên tràn đầy thất vọng lui người lại toang quay lưng bỏ đi, Tư Không Trọng Kiều như chợt tỉnh táo vội gọi với theo. “ Khoan, cho bổn tôn xin lỗi vì đã nặng lời, nàng dừng bước nghe ta nói đã.” Liễu Như Yên ngưng lại không đi nữa những vẫn chưa...