Những tưởng kiếm chiêu bá đạo ấy sẽ dễ dàng chém rơi đầu Chu Cương Liệt vốn đứng yên không làm ra chút phản kháng nào nhưng âm thanh phát ra có chút không đúng. “ Không thể nào...” Tư Không Trọng Kiều lùi người về sau nhíu mày khó tin, Thiên Tử Kiếm của hắn đã vỡ nát thành từng đoàn ánh sáng sau đó tan biến vào hư không, kẻ đối diện kia không chút sứt mẻ nào vững như bàn thạch. “ Hà... phù....” Theo hơi thở nặng nề của Chu Cương Liệt, không gian xung quanh...