Liễu Như Yên mục nhãn ánh lên vẻ tự hào cùng khen ngợi, nàng đối với sự mạnh mẽ trấn áp của Tư Không Trọng Kiều rất tán thưởng, mặc dù không thường xuyên thể hiện thái độ ân cần với hắn nhưng trong thâm tâm nàng đã đưa ra lựa chọn. Người đàn ông vừa tuấn tú lại mạnh mẽ như vậy lại nhất kiến chung tình với nàng, hai trăm năm nay vì nàng mà làm đủ mọi chuyện, nàng cũng nên đáp lại tình cảm của hắn rồi. “ Chết tiệt, tưởng ta cứ thế dễ dàng...