“ Phu quân, chó trắng đâu mất rồi?” Tiểu Thiện lúc này mới nhớ tới thú cưng, nàng nhìn quanh quất hơi lo lắng níu áo hắn hỏi. “ À, chắc lúc nãy ta toả ra uy áp làm nó sợ chạy mất, để ta gọi nó về cho nàng nhé.” Nói rồi Chu Cương Liệt khẽ búng tay tạo ra ảo ảnh của Hà Vân Khánh, còn chính chủ thì lại quay trở lại lốt chó cái bò bốn chân chạy về vui vẻ quẩy đuôi cọ vào chân Tiểu Thiện. “ A, mi đây rồi, làm ta sợ...