Lúc này tại một căn phòng cách đó không xa, Lâm Gia Tuệ nằm dài trên giường êm ái, hai chân nàng đung đưa theo nhịp, miệng ngân nga câu hát vô nghĩa nào đó. “ Ài... chán quá, mọi người đi đâu hết rồi, buồn chết đi thôi.” Cô gái dáng người nở nang khẽ thở dài. Lúc nãy khi tàn tiệc nàng ăn quá no lại uống trộm chút rượu nên hai mắt díu lại buồn ngủ quá chừng, sau đó nàng được Nhược Hy dắt về phòng của tỷ ấy ngủ. Nàng chỉ mới chợp mắt nửa...