“ Ôi trời, con là tu sĩ Hoá Thần cảnh đó, sao lại để bản thân say như thế này?” Lâm Phàm tướng đi xiêu vẹo một tay khoác vào vai mẫu thân Hà Yên được nàng dìu trở về phòng. “ Ức... ôi... con cũng không rõ... không hiểu tại sao hôm nay con thấy rất hưng phấn, muốn uống cho đã, mà loại rượu kia cũng thật kì lạ... ục... càng áp chế men say thì càng nồng hơn...” Hắn vừa nói vừa nấc lên từng hồi, cảnh vật xung quanh như mờ ảo, hắn chỉ biết bước...