“ Có gì mà phải giải thích chứ, chuyện đúng như muội tử thấy đó, đêm qua ta và Lâm Phàm đã trao hết cho nhau yêu thương rồi, nhìn đi, vết máu vẫn còn nè.” Lãnh Nhược Hy trần trụi bò dậy giọng điệu vô cùng hả hê, còn chỉ về phía ga giường có mấy bông mai đỏ ra vẻ tự hào. “ Hai người... Lâm Phàm, huynh... huynh dám...” Nhược Giai điệu bộ như muốn khóc tới nơi, vẻ mặt hết sức đau lòng như bị người ta phụ bạc. “ Ôi, Nhược Giai, muội bình tĩnh...