“ Có buồn không?” Chu Cương Liệt vuốt ve khuôn mặt của vị mĩ nhân ma mị này âu yếm hỏi. “ Thiếp không buồn, chỉ thấy thất vọng thôi, hai trăm năm qua thiếp sống trong mối hận thù vô nghĩa vì một kẻ giả tạo không xứng đáng, thứ thiếp hướng tới bây giờ là tương lai, thiếp có thực lực, lại có chủ nhân làm chỗ dựa vậy là quá đủ. Thiếp muốn giúp thôn làng và phụ mẫu đã mất trả thù, thiếp sẽ tận diệt Phi Ảnh Môn đó, đem đầu chúng tế bái cho...