Đặng Khôi rầu rĩ bước lên lầu, hắn định tìm chỗ ngủ qua đêm thì chợt suy nghĩ lại. Với cái tính ghen tuông ưa giận dỗi của Ân Tử Bình, nếu hắn mà đi luôn không chịu năn nỉ thì không khéo ngày mai nàng không thèm nhìn mặt hắn luôn mất. Thế là lại phải trở về, hạ mình xin lỗi dỗ ngọt một tí. Phòng vẫn khoá trong, hắn đưa tay gõ cửa. “ Bình nhi, mở cửa cho huynh đi, huynh biết lỗi rồi. Đối với huynh muội là người con gái xinh đẹp tuyệt với...