Chu Cương Liệt dẫn Mạt Ly trở về Kim Tiền Lâu. “ Ài, sắp xếp đã xong, giờ chỉ chờ nàng ta dâng tới tận miệng rồi ăn thôi.” Hắn nghĩ thầm, cười vui vẻ. “ Chủ nhân cười trông thật gian xảo.” Mạt Ly nhìn hắn đầy đánh giá, Chu Cương Liệt ngó qua, hai người nhìn nhau chằm chằm. “ Này thì gian xảo, dám nói với ta như vậy hả.” Hắn vỗ vào mông cô bé mấy cái, Mạt Ly đau đớn ôm mông, mặt ấm ức vô cùng. Lại một đêm không có chuyện gì trôi...