Tại một con hẻm nhỏ nào đó, Chu Cương Liệt dẫn tay người đàn bà bán bánh bao cùng cô con gái chạy vào. “ Phù, chỗ này chắc đủ xa rồi.” Chu Cương Liệt dừng lại, phụ nhân kia thấy hắn vẫn cầm tay chưa buông vội rụt tay về, nhìn hán tử cao lớn, vẻ ngoài hơi bặm trợn nhưng đôi mắt đầy uy nghiêm. Phụ nhân kéo khăn che khuôn mặt lấm lem với vết bớt đen xấu xí lại, nắm lấy tay con gái cúi đầu thật sâu. “ Đa tạ ơn cứu mạng của ân...