Người Tàng Hình

Kinh Bích Lịch

Chương 34

Khôi bước lò dò tới bên cửa phòng, cánh cửa đã mở toang, ghé đầu nhìn vào hắn thấy cảnh tượng xào xáo, giường trải đều nhàu nát, gối vãy vứt tứ tung xuống đất, vài bộ áo quần của đàn ông còn sót lại, kể cả quần lót. Bên kia là mớ áo quần của Hảo bị vứt bung, chiếc quần lót trắng của Hảo thì treo tòn teng nơi mép giường diễn cảnh một chuyện bi thương nào đó vừa xảy ra trên mình của một cô gái. Trên giường một nàng thiếu nữ đang quay lưng nằm, chân duỗi thẳng đan chéo, hai tay bưng mặt khóc. Nhìn mái tóc, và thân thể trắng tròn, hắn không cần đoán cũng biết chắc là con Hảo, vì có lần hắn đã trông thấy qua dáng hình của nó. Con bé Hảo như chẳng hay biết sự hiện diện của Khôi vừa bước vào, tiếp tục sụt sùi khóc. Con bé cũng không màng tới sự tàng hình của nó có làm cho đám lưu manh kia sợ mà bỏ chạy, một chuyện được coi như là sự trả thù! Ít ra là trong lúc này, nhưng dẫu sao nó cũng biết sẽ không rửa sạch sự nhơ nhuốc đó. Khôi bước nhẹ nhàng đến gần bên vừa muốn an ủi con bé, vừa muốn xin lỗi, nhưng chẳng biết nói sao đây, lỗi gì… Hắn chẳng có lỗi gì! Nhưng trong thâm tâm hắn vẫn cảm thấy có lỗi vì đã đến trễ để cứu con bé. Khôi quày quặc định bỏ đi, vô tình đụng phải góc cạnh giường, tiếng động phát ra, và chiếc quần lót của con Hảo rơi xuống đất. Con bé Hảo giật mình quay lại khi nghe thấy tiếng động, liền thấy tấm lưng trần của người đàn ông thì tưởng đám lưu manh kia trở lại. Lúc đó thì Khôi chỉ đứng im, hy vọng con bé không quay lại nhìn nhưng rồi… con bé nghiêng người nặng nề mệt nhọc nói, “anh là ai?”, Khôi im lặng trong chốc lát, không biết trả lời thế nào thì con bé lại lên tiếng, “Có phải anh biết phép tàng hình cũng như em?” Khôi giả vờ như không nghe và đi lững thững trong phòng xem như không thấy cũng như không nghe. Liền ngay lúc đó tiếng bước chân dồn dập vang trên hành lang, bốn năm người tay cầm vũ khí lăm lăm đi vào phòng. Cả Khôi và con bé đều im ngay, kể cả hơi thở cũng chẳng dám. Khôi nhìn con bé, con bé nhìn Khôi, cả hai tuy không nói nhưng đã thầm hiểu nhau về sự tàng hình của đối phương là điều phải giữ bí mật, và chuyện đó vô tình tiết lộ chân tướng của Khôi với con bé, và rõ đã rồi vì hắn đứng đó trần truồng mà không ai trong đám bốn năm người xông lên, nhìn thấy hết. Khôi đưa ngón tay lên miệng thầm ra hiệu cho con bé im lặng. Đợi cho đám người kia xem xét khắp phòng xong, không kiếm được gì bọn chúng bèn trở ra, một người trong đám cằn nhằn chửi bới, “Bọn nhóc ngày nay quá đáng thiệt, muốn phá phách thì đi đâu mà phá, vào khách sạn mà phá thì quá lắm rồi, kêu công an cồng đầu hết…”. Cửa phòng đóng lại, để lại sự yên ắng giữa Khôi và con bé trong căn phòng chật hẹp, chúng trần truồng đứng nhìn nhau với bao ý tưởng, nghi vấn ngạc nhiên hiện ra trong đầu. Có người biết được phép tàng hình? Có bao nhiêu người trên trái đất như thế? Anh ấy là ai? Đang dò xét giữa đôi bên, như liền chực nhớ ra điều gì, cả hai liền vội nép người lại, hắn thì đứng đó chắp tay bịn háng, che lại vùng kín, và quay mặt vào phía tường, còn Hảo thì ngồi bên kia quàng tay che kín ngực lấy ngực, chân cũng khéo vào che lại vùng bẹn. Sự thẹn thùng lộ hẳn trên khuôn mặt ngây thơ của con bé, nó chỉ đành cúi đầu xuống để che đậy… Một tiếng đồng hồ trôi qua, cả hai không nói năng chi cả, chỉ nhìn nhau len lén, khi con bé nhìn lên thì hắn nhìn xuống, khi hắn nhìn lên thì con bé nhìn xuống, không ai dám chạm vào ánh mắt ai cả. Hảo đã không còn sụt sùi như lúc ban đầu nữa, hắn cũng không cần phải nói lời an ủi. Nhưng đã làm con trai thì ít nhất phải lên tiếng gì đó trước mới được, để cho con bé quên đi tủi hờn, cuối cùng hắn gợi chuyện: “Em cũng biết tàng hình?” “Phải!” “Anh cũng vậy!” Khôi ngập ngừng rồi mạnh dạn hỏi thẳng: “Em “ấy” chuyện đó xong thì sẽ được tàng hình?” “Phải!” – Con bé thẹn thùng đáp. Mặt nó lại đỏ bừng lên đôi gò má hây hây đáng yêu. Khôi lại hỏi: “Có phải lên xuất tinh rồi mới tàng hình?” “Dạ, phải” Nhưng chợt con bé liền giải thích: “Em chỉ… lỡ tàng hình thôi… Bọn chúng… hành hạ… em. Em không muốn đâu, chuyện em xuất tinh là ngoài ý muốn. Là… lỡ thôi.” “Anh biết! Anh biết, em không cần giải thích.” Im lặng đôi ba phút, Khôi mới nghĩ ra và tự giới thiệu: “Anh tên Khôi. Trần Khai Khôi!” “Em tên Hảo. Triệu Quân Hảo” “Tên gì… mà giống con trai vậy!” “Ừ, tính em cũng giống con trai nữa!” “Đâu có, anh thấy em đâu giống” “Sao anh biết không giống, tại anh chưa biết thôi”
0 bình luận