Người Tàng Hình
Kinh Bích Lịch
Chương 26
Nhưng tuyệt nhiên họ không nói gì cả, chỉ thấy họ nhìn nhau, nói chuyện bằng ánh mắt, với những tia nhìn thấu hiểu. Một lát sau thì thấy tên Lân – bạn trai của con bé Hảo – đưa tay lấy cái ly nước đặt trước chỗ ngồi của nhỏ, giả vờ kê lên uống, rồi đưa xuống dưới mặt bàn, thằng ngồi kế bên lui cui móc trong túi ra một gói và cũng để tay xuống dưới, cạnh ngay bàn tay của tên Lân. Khôi tò mò cúi xuống coi, thì thấy tên đó đang bỏ cái gì đó y như một viên thuốc màu trăng trắng, vào ly nước, và rút tay về để lại trên bàn như không có chuyện gì xảy ra, trong lúc đó tên đối diện thì chăm chăm về phía phòng vệ sinh nữ như để canh chừng con bé Hảo trở lại.
Viên thuốc đáp xuống đáy ly, bọt nước sôi lên bong bóng, tên Lân mặt vẫn điềm nhiên không cúi xuống nhìn, bàn tay gã đang quậy đều đều cái muỗng trong ly nước. Một lúc sau, có lẽ đoán rằng thuốc đã tan, tên Lân bèn để lại ly nước trên bàn, mặt vẫn điềm nhiên như không có gì, nhưng Khôi cảm giác được sự thâm sâu, một sự hiểm ác đằng sau khuôn mặt điển trai với mái tóc bóng đen ấy…
Hảo trở lại bàn với nụ cười nhí nhảnh trên môi…
Hai tên còn lại mỉm cười đón chào Hảo, tên Lân, bạn trai Hảo, đứng lên kéo ghế, tỏ vẻ ga – lăng mời Hảo ngồi. Hảo vừa ngồi xuống thì ly nước được tên Lân dời tới trước mặt, Hảo cảm ơn rồi tự nhiên bưng ly uống không hề hay gì cả. Hai tên kia ngồi đối diện cũng bưng ly uống, có vẻ cò mồi cho Hảo uống nhiều hơn chút nữa. Tiếng ồn ào trong buổi giải lao đã giảm hơn phân nửa vì không còn tiếng nhạc xập xình nữa, chỉ còn lại âm thanh của giọng cười cười nói nói của những người chung quanh, lúc này Khôi nghĩ mình sẽ nghe rõ hơn những lời nói của hai bên, bèn xích lại gần… nhưng hắn đã đoán trật, hoàn toàn không còn một lời đối thoại nào giữa Hảo và hai tên thanh niên kia, chỉ có tiếng xầm xì nho nhỏ bên tai Hảo… tên Lân đang rót ngọt những lời đường mật vô tai của con bé. Hai tên kia, bốn con mắt cú vọ thì ngó lung chung quanh để ý người qua lại, lâu lâu tụi nó liếc nhìn con bé Hảo đang thẹn thùng dưới bàn tay sờ mó của thằng bạn chúng, cái nhìn đầy sự ẩn ý và tràn ngập dục vọng.
Khôi chống tay lên cằm, kiên nhẫn quan sát từng động tác của hai bên, bên đám thanh niên và bên con bé Hảo. Mỗi lần con bé Hảo bưng ly nước uống là Khôi cố để sự thay đổi trên khuôn mặt của con bé, mặt nhỏ vẫn bình thường không lộ vẻ nhăn nhó gì cả, chỉ thấy trán của nó lấm tấm mồ hôi. Thuốc đã thấm…
Hai mươi phút giải lao vừa trôi qua, sân khấu lại bật sáng với hai nam nữ xướng ngôn viên trở về bằng một tràng câu nói văn chương giới thiệu chương trình đặc biệt, “Xin một tràng pháo tay cho nữ ca sĩ lừng danh… ca… sĩ… Phương… Di… nh”. Tiếng vỗ tay nhiệt liệt tán thưởng từ phía khán giả, người vỗ lớn nhất chắc có lẽ là Khôi! Nàng xuất hiện với bộ áo dài xanh lơ thêu con phượng vàng viền ren kim tuyến thuần thục nhưng không thiếu nét đài các, đoan trang cúi đầu chào khán giả, mái tóc đen bóng dưới ánh đèn 200 watts phủ xuống, rồi lại hất lên, tay vén tóc với điệu bộ trông thật mỹ miều. Những lời giới thiệu của nàng, “Phương Dinh đêm nay sẽ cống hiến với khán giả yêu mến bài hát đang được nổi tiếng, bài hát mang tên “Sắc Màu” của nhạc sĩ Trần Tiến”.
Sau một lời ngỏ ngắn gọn, nàng lui về hai bước để bắt đầu, ánh đèn vơi đi màu sáng chỉ còn lại màu lãng mạn với những tia chớp bay nhè nhẹ như bông tuyết rơi, điệu dạo của bản đàn ray rắc vào hồn người nghe một cảm giác liêu trai… Nàng cất tiếng, “Một màu xanh xanh… chấm thêm vàng vàng, một màu xanh chấm thêm vàng nối liền nhau…”. Khôi như người mất hồn trước giọng ca ủy mị của nàng, và nhất là giọng đó lại cất lên từ một người có thân hình rất Việt Nam kia, trong bộ áo dài thướt tha, mái tóc thề suối bóng, ánh mắt to với hàng mi đen cong vút, và nụ cười mến yêu với hàng răng trắng đều sau mỗi câu ca vừa dứt.
Bài hát vừa xong, tiếng vỗ tay vang dội như đáp lại tấm thân tình của nàng đối với khán giả, Khôi thấy hân hoang lắm, nhìn quanh ai nấy cũng đều đứng lên cả, để tỏ lòng ngưỡng mộ. Nàng cúi đầu chào, mái tóc đen bóng dưới ánh đèn kia lại được dịp xổ tung xuống, nụ cười duyên dáng của nàng mở đầu cho câu nói, “bài hát kế tiếp Phương Dinh hân hạnh được gửi tới các bạn bài “Xin Đừng Trách Đa Đa”, bài hát đang được yêu chuộng của giới trẻ được nhạc sĩ Võ Đông Điền sáng tác, vậy bài này Dinh được riêng tặng cho những người bạn trẻ ở đây…”, và nàng lại lui về hai bước theo thói quen trước khi trình diễn một bài hát nào.
0 bình luận