Chương 14

Cực chẳng đã, cô mới dùng hết sức xoay người lại để người phục vụ không thấy mặt mình nữa. Tịch Minh mặc kệ cô loay hoay trong lồng ngực mình, chỉ kiên nhẫn vuốt ve gò má đang đỏ lựng của cô. An Huyên bị người ta sờ đến đỏ bừng mặt mũi, bên tai chỉ còn mấy tiếng ong ong, xen vào đó là tiếng bát đĩa vang lanh canh khe khẽ như chuông. – Đừng... – Cô khó chịu ngọ nguậy – ... Đừng sờ nữa mà... Tịch Minh bật cười, bảy phần sủng nịch, ba phần...
- Chương Bị Khóa -
Bạn có thể mở khóa bằng coin
0 bình luận