Cô Em Chồng Ngây Thơ Và Chị Dâu Hư Hỏng
Dăm Cô Nương
Chương 2
Lúc mới bắt đầu, cha mẹ chồng còn đối xử dịu dàng với Liễu Vận Âm, dùng đủ lời ngon ngọt dỗ dành cô, sau này nhìn thấy Liễu Vận Âm làm việc quá kém, nghĩ đến bản thân mình tốn một số tiền lớn để mua cô về, ngoài miệng nói thầm: "Cái này nhất định phải sinh cho nhà họ Mạnh chúng ta ba bốn đứa cháu trai mới có thể hồi được giá trị tiền vốn, chứ không thì tốn tiền mua về rồi?"
Mạnh Gia Vượng không phải là người giỏi giang, mỗi ngày sau khi làm xong việc đồng áng là hắn sẽ về nhà ngủ say, hắn không thích thận trọng, ở bên ngoài uống rượu lớn tiếng khoác lác mới là sở thích của hắn.
Mạnh Gia Vượng nhìn Liễu Vận Âm đã lâu, cảm thấy đẹp thì có đẹp, nhưng trên giường cô lại lạnh như băng, làm hắn cảm thấy cũng không thú vị, hắn thích các cô gái lẳng lơ như Lệ Lệ ở đầu thôn, mỗi lần rên rỉ khi làm tình, so với con lừa kéo cối xay trong nhà hắn còn dễ nghe hơn.
Duy nhất chỉ có Mạnh Ngọc, từng phút từng giây Mạnh Ngọc đều đặt ánh mắt ở trên người Liễu Vận Âm.
Cô ấy nhìn Liễu Vận Âm như trăng sáng nơi chân trời, trơn bóng không tì vết, khiến cô ấy mê mẩn.
Anh trai và ba mẹ cô ấy đều không phát hiện, trên người chị dâu có một thứ khí chất cao quý không thuộc về thế gian, bất luận là làm việc hay là ăn cơm, giơ tay nhấc chân đều toát ra cảm giác xinh đẹp đoan trang.
Đúng như trong thơ nói: [Vân tưởng xiêm y hoa tưởng dung, xuân phong phất hạm lộ hoa nùng.]
Nếu Liễu Vận Âm nấu cơm, cô ấy sẽ chủ động đi nhóm lửa, ngồi trên ghế nhỏ nhìn chị dâu xào rau.
Nếu Liễu Vận Âm đi trồng trọt, cô ấy sẽ đi gánh thùng nước hỗ trợ, đi trồng rau với chị dâu.
Nếu Liễu Vận Âm đi nhặt củi, cô ấy sẽ xung phong vác cái sọt, dẫn đường cho chị dâu lên núi.
Lúc rảnh rỗi, Liễu Vận Âm mỉm cười với cô em chồng: "Mạnh Ngọc, sao em không đi học?"
Nụ cười này, đẹp đến mức làm cho trái tim Mạnh Ngọc như có nai con chạy loạn, trong cơ thể của cô ấy giống như có ngọn lửa bốc cháy khắp nơi, nóng đến kinh người.
Tim Mạnh Ngọc đập thình thịch, lắc đầu lia lịa: "Em không học được, em nghe giảng giống như nghe sách trời, không hiểu được gì, cho nên em không thích nghe."
Liễu Vận Âm vỗ nhẹ đầu cô ấy: "Con gái phải đi học mới được."
Mạnh Ngọc lúc này nhảy dựng lên, hai cái bím tóc đuôi sam to như bánh quai chèo nhảy lên rất cao: "Chị dâu, chị muốn cho em đi học sao?"
Liễu Vận Âm cười gật đầu: "Có chứ, chị dâu sẽ thích Tiểu Ngọc hơn."
Ánh sao trong mắt Mạnh Ngọc chớp động: "Vậy! Em nhất định sẽ đi học thật tốt!"
Giờ phút này hai người vẫn là quan hệ em chồng - chị dâu đơn thuần, nhưng ba năm sau, hai người lại dây dưa không rõ.
Mạnh Ngọc học trong trường trung học cơ sở ở làng bên cạnh.
Nói là trường trung học cơ sở, nhưng trường học trong làng cũng không phải trường học thuộc hệ chính quy, học sinh ba khối đi học cùng với nhau, bốn giờ rưỡi chiều đã tan học. Những học sinh có thành tích tốt, giáo viên sẽ ở lại sau 4 giờ rưỡi, sau đó dạy thêm hai tiết cho học sinh có cơ hội thi đậu trung học phổ thông, đến 6 giờ 10 phút mới tan học.
Mạnh Ngọc xem như là học sinh có thành tích kém, 4 giờ rưỡi là có thể tan học.

0 bình luận