''Hừ.'' Cuối cùng Nhiếp Chính Vương vẫn không kiềm chế nổi, lành lạnh cười một tiếng: ''Vậy ý của bệ hạ là không có chuyện gì cả?'' Ánh mắt Tô Tần đỏ bừng, trong giọng nói ngày thường mang theo một chút thờ ơ cùng dữ tợn, vậy mà âm điệu lúc này lại dính phải sắc thái khàn khàn, lại tựa như đang oán giận một kẻ bạc tình đã phụ lòng mình. Hơi thở ấm áp lướt qua bên tai, Tô Mộc theo bản năng ngửa đầu về phía sau một chút, cũng không biết tại sao mà...