Gò má của Tô Mộc đỏ bừng, quần áo xộc xệch, không che được thân, làn da lộ ra bên ngoài, phía trên trải rộng những dấu vết mập mờ, giống như đang chiêu cáo thiên hạ mới vừa rồi mình bị người ta làm hại. Bưng chiếc nôi có đứa bé lên, hai chân Tô Mộc như nhũn ra, cả người không có sức lực gì, mềm nhũn trở về nơi ở của mình một mình. Nhưng vừa mở cửa ra liền nhìn thấy Diệp Tử Ngung đang ngồi sau bàn làm việc ở bên ngoài, thấy cậu đẩy...