''Tại sao!'' Thiếu niên không khống chế được ánh mắt mình đỏ lên, chất vấn. ''Tôi không dám đánh cược...'' Tô Mộc cúi đầu, cậu sợ chỉ cần vừa nhấc mắt lên liền nhìn thấy ánh mắt chứa đầy tình yêu của thiếu niên, lúc này đang đầy vẻ thất vọng nhìn cậu. Sự yên lặng khiến bầu không khí ngưng trệ, một lúc lâu sau, Ngũ Hi Thần bỗng nhiên cười một tiếng. ''Anh nói đúng...'' Giọng của Ngũ Hi Thần khản đặc, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì. Nhưng cái ngày tận thế chết tiệt...