Có chút lúng túng khó hiểu, Tô Mộc vừa muốn nói điều gì đó nhưng ở trong căn phòng này, hết thảy những động tác đều trở nên cực kỳ chậm chạp, cho dù là nói chuyện, cậu còn nói không ra hơi, mà Diệp Tử Ngung đã đặt tay lên vai cậu. Tô Mộc lập tức cảm thấy áp lực trên người nhất thời nhẹ đi, đi bộ cũng không phải khó khăn như vậy nữa. Thuận lợi đi đến bên cạnh lồng ấp, Tô Mộc nhìn đứa bé còn cắm ống trên người đang ngủ say trong lồng...