Tô Mộc nhìn anh ta, nhìn Ngũ Nhan Tịch tựa như chẳng có chuyện gì xảy ra, từng bước từng bước đi đến gần cậu và con, ngay cả mỗi một bước đi dường như đều có một khoảng cách quy định, bước đi vừa tao nhã vừa xinh đẹp nhưng lại khiến người khác cảm thấy có một loại xa cách vô hình, như thể giữa anh ta và tất cả những người khác trên thế giới này đều bị ngăn cách bởi một lớp màng. Tô Mộc cụp mi mắt, không muốn nhìn anh ta, cũng không muốn...