Con thỏ nhỏ bị xoa tròn làm thịt cũng hoàn toàn sắp biến thành một cục bột nhão, mặc dù thở hổn hển cắn người nhưng cũng không có một tí sức lực nào, ngay tiếp theo bị đè lên sau gáy, khóe miệng của lão đàn ông cong lên: ''Tự giận mình à?'' Tô Mộc phẫn uất nhìn hắn, ánh mắt hồng hồng, trong hốc mắt vẫn còn ướt át mềm mại, trông như thể trời sắp mưa ngay lập tức, vừa đáng thương vừa đáng yêu. Cắn tay hắn, nghiến răng nghiến lợi trước miệng cọp, Thẩm Huyền...