Biểu cảm trên gương mặt Mộc Vọng Tồn càng lúc càng lạnh, ánh mắt giống như tảng băng ở Bắc Cực, bản ghi chép số liệu bị cậu ta nắm chặt trên tay gần như bị kéo rách, tinh thần cứ như một cây cung bị kéo căng, mỗi một khối bắp thịt trên dưới cơ thể đều căng thẳng, xung quanh cậu ta lúc đó cứ như bị một màn sương đen dày đặc bao bọc, trong bóng tối điên cuồng mang theo tuyệt vọng và sự yếu ớt. Tựa như hy vọng trong nháy mắt bị dập tắt...