Tô Mộc không nhịn được muốn lùi về sau, nhưng cơ thể của cậu đã sớm dính vào tường, còn có thể lùi đi đâu được nữa? ''Tôi...'' Tô Mộc vô thức siết chặt tay thành nắm đấm, vành mắt đỏ ửng lên, gương mặt bởi vì xấu hổ lẫn tức giận mà trở nên nóng ran đỏ bừng. ''Đồ khốn...'' Tô Mộc thậm chí còn không thể mắng ra mấy từ quá khó nghe. Thật đáng thương, như bột mềm vậy, cũng thật dễ bắt nạt. Mộc Vọng Tồn khẽ nheo mắt, cúi đầu, hơi thở của cả hai...