Chân Tô Mộc mềm nhũn, hoặc là nói cả người trên lẫn dưới của cậu đều mềm, vừa xấu hổ vừa áy náy, khi bắt gặp ánh mắt của Lâm Tri Dịch đang nhìn tới liền theo bản năng né tránh ngay. Cậu vốn không có tâm trạng ăn cơm, có điều Lâm Tri Dịch làm bữa khuya tương đối nhiều, hơn nữa mùi vị cũng không tệ, Lâm Tri Dịch rất tự nhiên mà gắp mỗi thứ một ít vào trong đĩa, Tô Mộc chỉ nếm thử thôi nhưng như vậy cũng đã no rồi. Mà Tống Nam Hà...