Thân thể Tô Mộc căng cứng, nhưng thân dưới theo bản năng khẽ đẩy lên, mông hơi rời khỏi giường, chạy nước rút giữa những ngón tay không thành thạo của Tống Nam Hà, đuôi mắt hơi ửng đỏ, đến khi không thể khống chế được nữa, thậm chí còn nắm thật chặt drap trải giường hoặc là túm lấy cánh tay của Tống Nam Hà, cuối cùng không nhịn được mà vừa tức vừa gấp dùng sức đạp vào người tiểu thiếu gia... ''Chậc... Mẹ nó anh nhanh chóng tập trung xuất tinh đi, đừng có đạp...'' Tiểu thiếu...