''Không... Rất xấu! Không đúng không đúng, ý tôi là tôi căn bản không có nhìn!'' Tô Mộc không có sức giãy giụa, gương mặt kìm nén đến đỏ bừng, hàm răng cắn chặt, thậm chí còn có hơi đáng thương nhìn Mộc Vọng Tồn, ngoài miệng lại giống như vừa tìm được cái gì đó có thể dựa vào, ngôn từ chính nghĩa, chất vấn ngược lại Mộc Vọng Tồn —— ''Cậu biết tôi là sư nương của cậu, cũng biết quan hệ của tôi và thầy cậu là gì thì cũng nên biết tôi chỉ đang đùa giỡn...