''Vậy được...'' Tô Mộc không biết làm sao, còn tưởng rằng Lâm Tri Dịch không có tiền mặt, chỉ có tiền trong thẻ ngân hàng, trong lòng có hơi áy náy. Nhưng mà một giây tiếp theo, cảm giác áy náy đó đã nghẹn trong cổ họng, Lâm Tri Dịch lại một lần nữa đẩy cậu ngã lên trên giường, dưới tấm nệm mềm mại, Tô Mộc gần như bị vùi lấp vào trong giường, lại còn đang bị Lâm Tri Dịch ngồi ngay háng. Sau cảm giác bối rối chính là xấu hổ, vừa mới chuẩn bị bò dậy...